“Ở Mỹ mà không giả
nghèo, không trốn thuế thì đừng mơ giàu. Tỷ phú ở Mỹ có đóng thuế đâu.” ![]()
Ta nghe câu này nhiều
tới mức phát mệt.
Nghe trong comment ở
các kênh social media. Nghe ngoài đời. Nghe cả từ những người làm ăn lâu năm.
Và Tôi nói thật:
nếu bạn còn tin câu này, thì bạn đang hiểu sai
hoàn toàn cách hệ thống thuế ở Mỹ hoạt động.
Để Tôi cho bạn một ví
dụ rất đơn giản. Giả sử có hai người, cùng tầm tuổi nhau và single.
Người thứ nhất – Anh A (W-2 earner)
Anh A đi làm lương W-2
$250,000/năm.
Tiền của anh A chưa
kịp vô tài khoản là đã bị:
-Federal tax – thuế
thu nhập Liên Bang
-State tax – thuế thu
nhập Tiểu Bang
-Social Security tax
-Medicare tax
Dựa vào khung thuế năm 2026, tổng thuế W-2 của
anh A có thể lên tới hơn 40%.
Anh A không trốn thuế,
không gian, làm rất đàng hoàng, ngày ngày đi làm và đóng rất nhiều thuế.
Nhưng:
Không có depreciation
Không có hoãn thuế
Không có đòn bẩy tài chính
Người thứ hai – Anh B
Anh B không có rất ít
thu nhập từ W2 hoặc thậm chí không có.
Nghe tới đây là nhiều
người bắt đầu nói:
“À, chắc làm chui,
chắc trốn thuế.”
Không.
Thu nhập của anh B đến
từ tài sản, không phải lương. Anh B có bất động sản cho thuê.
Tiền thuê mỗi năm thu
về cũng là $250,000.
Nhưng trên giấy tờ thì
sao?
Nhờ:
Bonus depreciation,
section 179 khi mua business và bất động sản
Taxable income = 0, thậm chí là lỗ.
Tiền thì vẫn vô đều.
Chỉ là luật cho phép bạn khấu trừ trước.
Chưa hết.
Anh B còn có một danh mục cổ phiếu lớn.
Nếu cần tiền, anh B
không bán cổ phiếu hay bán nhà.
Vì không bán thì:
không có capital gain
không có thuế
Cần tiền mặt để sống
hoặc đầu tư tiếp?
Anh B đi vay trên danh mục đầu tư.
Tiền vay được không phải thu nhập
Thì đâu có bị đánh thuế
Nếu có bán nhà hay cổ
phiếu, thì: thuế long-term capital gain là 0%, 15% và tối đa 20%. Để làm sao
được 0% thuế thì sẽ là một post riêng.
Trong khi:
W-2 có thể lên tới 37%
Hai hệ thống. Hai luật chơi khác nhau.
Cuối năm nhìn lại:
Anh A: làm việc cả năm, đóng thuế cao, không
được hoãn thuế.
Anh B: tiền vẫn vào tài sản ngày càng nhiều,
mỗi năm mua thêm
business, thêm real estate
và xóa sạch thu nhập
trên giấy tờ của năm đó.
Rồi người ngoài nhìn
vào và nói:
“Thấy chưa, người giàu
trốn thuế.”
Không đúng.
Người giàu không trốn thuế — họ hoãn thuế.
Và đây là điều nhiều
người không muốn nghe:
Luật thuế Mỹ được thiết kế có chủ đích. Chính
phủ Mỹ muốn bạn giàu lên theo cách họ cần:
-Đầu tư
-Kinh doanh
-Tạo việc làm cho
người khác
-Xây nhà
-Cho thuê nhà
Ai làm đúng những thứ đó, thì được ưu đãi.
Còn tư duy: “Phải giả
nghèo thì mới giàu” là tư duy tự trói tay Ta.
Người giàu không giả
nghèo:họ chứng minh thu nhập để họ vay được tiền. Họ dùng đòn bẩy để tạo thêm
nhiều tài sản hơn.
Người trốn thuế để xin
benefit:
không vay được
không scale được
và rất dễ tự phá tương lai của Ta, đặc biệt nếu bị pháp luật xử
lý
Hai con đường không giống nhau, và không bao
giờ dẫn tới cùng một đích.
Hiểu sai luật chơi thì
rất đắt.
Đắt hơn cả tiền thuế phải đóng.
Nói thêm cho rõ chỗ này: Tôi không có thành
kiến với người nghèo, và Ta cũng không ghét người giàu.
Ta không đứng về phe
nào cả. Ta chỉ là người: hiểu luật thuế Mỹ, áp dụng đúng luật để cải thiện cuộc
sống của Ta và giúp clients của Ta đi con đường bền vững, hợp pháp, lâu dài
hơn. Ta không ủng hộ trốn thuế. Nhưng Ta cũng không tin vào việc đóng thuế
nhiều hơn mức luật yêu cầu rồi tự hào vì điều đó.
Luật có sẵn.
Luật cho phép.
Vấn đề là bạn có hiểu
và biết cách dùng hay không.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét